|
|
|
|
| « June 2009 » |
|---|
| | | | | | |
|---|
| 1 | 2 | 3 | 4 | 5 | 6 | 7 | | 8 | 9 | 10 | 11 | 12 | 13 | 14 | | 15 | 16 | 17 | 18 | 19 | 20 | 21 | | 22 | 23 | 24 | 25 | 26 | 27 | 28 | | 29 | 30 | |
|
|
|
|
|
beijing, birthday, bắc kinh, cafe, cau Long Bien, chanh giấy, china, cho, cho em, chùa ngọc phật, cuối, cơm lam, Ha noi, hang chau, hồ gươm, long den, Long xuyen, lợn cắp nách, Mua thu, Mua Thu cho em, mua thu la bay, nhà hàng quá ngon, novela mui ne, phan thiet, phim trường tam quốc, phố mua sắm, quá ngon, sapa, sinh nhat, thuong hai, thập tam lăng, to chau, tour, Tour PHan Thiet, trung quốc, trung thu, trúc bạch, viet nam, xôi yến, xưởng tơ lụa
Show all tags
|
|
|
|
 |
|
|
|
 |
| Author: huynhtung08 | 12-06-2009, 09:50 | Views: 122
|
 |
|
Hi all
Cam on tap the cty Le Nguyen da tham du tiec cuoi cua minh, minh xin goi den cac ban nhung tam hinh ky niem
P\s: co vai nguoi minh o biet dia chi mail, cac ban vui long Fw dum nhe
Tks all
Regards
===========================
Golden Time Co., Ltd.
Ly Thanh Tam (Mr).
Add: 108 Calmette, Dist 1, HCMc
Phone: +84-8-38 21 44 33
Mobi: +84-908 31 61 12
E-mail: tamlt@goldentimevn.com
tamcomputer@gmail.com
Website: www.goldentimevn.com
===========================
|
|
|
|
|
 |
|
 |
|
|
|
|
|
 |
| Author: huynhtung08 | 4-06-2009, 12:52 | Views: 135
|
 |
|
TTO -
Gửi đến My Elephant,
Đã lâu rồi em không còn ngồi viết cho anh nữa…. cái việc mà em vẫn thường làm mỗi ngày trước đây…
Bây giờ hộp thư dành riêng cho anh không còn ở vị trí đầu tiên trong mailbox mà ở vị trí cuối cùng, im lìm, không thư đến thư đi… Tin nhắn yahoo, skype… tất cả đều được xóa dấu vết anh, như để tránh một nỗi đau…
Giờ này anh đang làm gì? Chôn vùi vào cuộc sống hối hả? Chắc cũng tập thói quen quên em đi rồi. Dù sao cũng là một chuyện đã thu xếp rồi mà… Những thói quen cũ dần sẽ được lui vào một góc nào đó của ký ức… Chỉ có em ngồi đây ngậm ngùi, rồi nghe lòng nghẹn ngào một nỗi đau… riêng!
Cuộc sống là một chuỗi lựa chọn. Và anh đã lựa chọn rồi. Con đường đó không có em. Trên đời này có biết bao nhiêu người yêu nhau nhưng không thể đến được với nhau? Có biết bao nhiêu người con gái cũng đau khổ như em đây…? Rồi sẽ cũng có ngày nó được nguôi ngoai?
Phút yếu lòng, ai cũng có. Nó chỉ như một nhánh rẽ nhỏ, để rồi sau đó người ta vẫn phải quay lại với "đại lộ chính" của cuộc đời mình. Cứ ngỡ sẽ có con đường mới được tạo ra bằng những bước chân đi. Nhưng giờ đây những bước chân kia đã quay về lối cũ… Một phút chốc dao động trong tiếng khẽ để rồi bông hoa dại nào vẫn lặng lẽ chốn đồng hoang!
Muốn làm một cái gai đâm vào chân anh thật đau, để ký ức chẳng còn chi êm đềm để nhớ về. Như vậy sẽ tốt hơn. Anh sẽ đi nhanh hơn, dấu vết sẽ tan mau hơn… Nhưng rồi sợ… người ta đau mất! Thôi thì làm một làn hương thỏang nhẹ, để xoa dịu cõi lòng ai, biết đâu, cũng đang dày vò…
Rồi mỗi người sẽ có một cuộc sống riêng mới? Biết làm sao được khi sức em không đủ để nuôi lớn một tình yêu, đủ lớn để có thể vượt qua tất cả… Nhưng bây giờ, anh để lại đó, nó lại quá lớn để em quên đi…
Nếu em sẽ chờ anh ở cuối đường kia, thì liệu có ngày nào đó anh cũng sẽ tìm thấy? Chắc là không. Vì em đã nói với anh em đi đường khác rồi! Chắc anh cũng sẽ tin vậy thôi… Cuộc đời sẽ không công bằng nếu có quá nhiều điều kỳ diệu đến với một người, anh nhỉ?
Orchird_november@
|
|
|
|
|
 |
|
 |
|
|
|
|
|
 |
| Author: huynhtung08 | 4-06-2009, 08:23 | Views: 99
|
 |
|
TTO - Em thường hỏi tôi khi nhớ em tôi sẽ làm gì. Tôi nói khi nhớ em, tôi chỉ nghĩ về em, khuôn mặt em, nụ cười em, dáng vẻ em và những cử chỉ yêu thương thật đằm thắm nhưng mãnh liệt mà em dành cho tôi.
Em lại hỏi nỗi nhớ đó đã thực sự quay quắt chưa hở anh...? Tôi ngạc nhiên không trả lời hơi chút lúng túng. Em khẽ cười và bảo khi nhớ anh quay quắt em chỉ muốn làm mỗi một điều thôi, em sẽ chạy ngay đến bên anh…
Đôi má lúm đồng điếu hiện lên bên cạnh hai khóe môi mỗi khi em cười làm tôi ngây ngất và nghiêng ngả. Tôi chỉ thầm cám ơn cuộc đời này đã cho tôi những khoảnh khắc được nhìn thấy nét “không đụng hàng” đó trên gương mặt em mỗi khi em cười. Có phải chăng chỉ vì đôi má lúm đồng điếu đó mà tôi si mê cả một cô gái…
Valentine này không ở trong thành phố, tôi đi công tác xa…
Tôi đang ở đây một mình trong nỗi nhớ em đến quay quắt, mới cảm nhận trọn vẹn điều em nói. Tôi muốn chạy đến bên em ngay lúc này với cảm xúc này, với nỗi nhớ thật quay quắt hiện hữu.
“…Biển vẫn cậy mình dài rộng thế, xa cánh buồm một chút đã cô đơn”. Tôi gởi cho em tin nhắn này từ một câu thơ đã từng đọc và cảm thấy tâm đắc như muốn phần nào diễn tả nỗi nhớ dành cho em.
Em nhắn tin bảo anh sắp lại về bên em rồi, nỗi nhớ rồi sẽ nguôi ngoai bằng tình yêu thêm một lần nữa mãnh liệt...
Ai đó từng nói “người ta có thể nhớ nhưng không yêu, nhưng khi yêu thì không thể không nhớ”. Em nói em nhớ tôi ngay cả khi em ở bên cạnh tôi. Em nhớ về một hình ảnh khác của tôi, em nhớ về những nỗi nhớ đã dành cho tôi, em nhớ về những kỷ niệm của hai đứa… Em thật thánh thiện và bao la với nỗi nhớ cứ đong đầy, miên man và khắc khoải.
LÊ MINH HOÀNG
|
|
|
|
|
 |
|
 |
|
|
|
|
|
 |
| Author: huynhtung08 | 4-06-2009, 07:52 | Views: 134
|
 |
|
TTO - Anh yêu này, có lẽ những dòng chữ này sẽ không đến được với anh vì có bao giờ anh quan tâm đến những cảm xúc của em đâu, nhưng em vẫn yêu anh.
Không một khó khăn nào có thể làm em chùn bước khi nghĩ về anh. Với em không có khái niệm ai yêu nhiều hơn ai, vì thế không bao giờ em hỏi rằng yêu em nhiều không anh.
Có bao giờ anh đặt anh vào tình cảnh của em để hiểu được những cảm xúc của em? Có lẽ những vết đau ngày xưa cũ chưa lành trong anh nên mãi anh vẫn không nhận ra được em yêu anh nhiều như thế nào.
Đành rằng để quên được một cuộc tình kéo dài suốt bốn năm là quá khó với anh, những cảm giác, sự khát khao yêu thương còn mãi gởi nơi xa xăm vô tận mà chính anh không thể nào khiến nó quay về với thực tại. Đành rằng sự phản bội làm anh gục ngã, trái tim anh chai lì với những vết đau, niềm tin vỡ tan khi nhìn vào cuộc sống. Đành rằng thương yêu anh dành cho người ta nhiều vô tận, sự hi sinh không tính được bằng lời...
Nhưng anh ơi, xin hãy nghĩ về em, dù chỉ là một chút nào đó nhỏ nhoi…
Anh đâu biết rằng trái tim chưa một lần yêu của em đã rung động khi gặp anh lần đầu, nhưng em nhận ra rằng trái tim mình lỡ lỗi nhịp rồi. Cảm giác đau đớn vẫn nguyên vẹn như ngày nào - ngày mà em biết rằng em là người đến sau và anh chưa thể quên được người ta.
Niềm tin của anh đã mất hết khi đến với em, trong anh chỉ còn lại sự hoài nghi về em, anh không tin vào em hay nói một cách chính xác hơn, anh không còn tin vào sự chung thủy của tình yêu.
Đến giờ phút này, em xin anh hãy quên quá khứ, hãy để con tim được rộng mở đón chào một tình yêu mới bằng tất cả sự chân thành không một chút nghi ngờ.
Xin anh hãy quên người đó và đến với em. Có thể em không bằng người ta về ngoại hình hay địa vị xã hội, nhưng em có sự thủy chung. Em không hứa sẽ mang lại cho anh những cảm xúc yêu thương như lúc đầu, nhưng em hứa sẽ bên anh mãi mãi, chia sẻ với anh những buồn vui và đau khổ trong cuộc sống.
Xin anh hãy cho mình một cơ hội để trái tim không còn sống với những đau khổ.
maivang@
|
|
|
|
|
 |
|
 |
|
|
|
|
|
 |
| Author: huynhtung08 | 4-06-2009, 07:45 | Views: 180
|
 |
|
TTO - Mỗi khi nghe bài hát Chân tình của nhạc sĩ Trần Lê Quỳnh, tôi lại thấy bâng khuâng đến lạ. Những kỷ niệm của thời nông nổi, dại khờ bất chợt ùa về. Phải chăng chỉ cần có chân tình thì “ những con đường em đi rồi cũng đưa em về bên anh”?
Cấp ba, tôi và anh cùng học chung lớp. Anh vui vẻ, hòa đồng, nhiệt tình giúp đỡ mọi người nên có rất nhiều bạn bè. Còn tôi sống khép kín, trầm lặng, ít khi nói chuyện với ai. Có lẽ vì vậy mà tôi không mấy thích anh. Biết tôi không thích nhưng anh vẫn hay bắt chuyện với tôi dù chỉ là những lời hỏi thăm rất vu vơ. Nhưng thái độ của anh làm tôi rất ngạc nhiên. Anh âm thầm giúp đỡ tôi rất nhiều. Các bạn trong lớp xì xào bảo rằng anh thích tôi.
Tôi thì vẫn vậy, vẫn lạnh lùng mỗi khi gặp anh. Trong trái tim tôi có một bóng hình ở tận chốn xa xôi. Tuổi dại khờ, cứ ngỡ đó là tình yêu và cứ mơ cứ mộng. Đến bây giờ nghĩ lại tôi còn thấy buồn cười.
Anh chưa kịp ngỏ lời với tôi thì xảy ra một chuyện hiểu lầm vào học kỳ năm cuối cấp. Tôi giận anh mà không cho anh cơ hội giải thích. Anh bất lực trước sự bướng bỉnh và cố chấp của tôi. Tôi vốn sống khép kín, sau chuyện đó lại càng khép kín.
Anh vẫn nở nụ cười mỗi khi đến lớp nhưng ánh mắt có vẻ u buồn và mệt mỏi. Mỗi lần gặp nhau tôi vội quay đi để tránh ánh mắt buồn da diết ấy. Rồi kỳ thi tốt nghiệp cũng qua, bạn bè chia tay mỗi người mỗi ngả. Tôi và anh cùng đậu vào một trường đại học. Tôi không còn viết thư cho người lính ở tận chốn xa xôi nữa vì hiểu đó chỉ là những tình cảm mơ mộng mà thôi. Còn với anh, mọi chuyện hiểu lầm đã hóa giải. Chúng tôi vẫn là những người bạn bình thường.
Tôi còn nhớ rất rõ ngày 20-10 năm đầu tiên chúng tôi vào đại học, anh đã ngỏ lời yêu tôi. Tôi từ chối anh vì đã nhận lời yêu một người. Anh im lặng. Từ khi đó chúng tôi rất ít gặp nhau. Tôi vẫn ngày ngày vui đùa bên người ấy. Tôi hạnh phúc trước những gì mình đang có và gần như không còn nhớ đến anh nữa. Tôi đâu biết rằng anh đau khổ rất nhiều. Anh lao vào học và tham gia các phong trào xã hội để tìm quên mối tình anh cố xây đắp mà không như mong ước.
Thời gian thấm thoắt trôi, chúng tôi bước vào năm ba đại học. Rồi một chuyện đau lòng nhất trong cuộc đời này đã đến với tôi: mẹ tôi qua đời vì mắc phải căn bệnh hiểm nghèo. Trong lúc tôi đau đớn nhất thì người cùng tôi nói những lời yêu thương suốt hai năm trời đã bỏ mặc tôi.
Còn anh thì cùng gia đình tôi đưa mẹ tôi về nơi an nghỉ muôn đời trên mảnh đất của quê hương. Nỗi đau mất mẹ quá lớn cùng với nỗi đau trước sự bạc bẽo của người yêu đã làm tôi gục ngã. Kết quả học tập của tôi giảm sút đến không ngờ.
Tôi quyết định chia tay mối tình đầy thơ mộng và cũng đầy đau xót. Người bạn thời phổ thông vẫn ở bên tôi, giúp tôi lấy lại niềm tin trong cuộc sống. Tôi nhận ra rằng dù không chung đôi với tôi nhưng mỗi khi tôi mắc phải những va vấp, đau buồn trong cuộc sống thì anh đều có mặt. Đó có phải chăng chỉ là sự tình cờ? Anh mỉm cười bảo với tôi rằng đó là một sự tình cờ có chủ ý.
Không bao lâu nữa chúng tôi sẽ có một mái ấm gia đình hạnh phúc. Mỗi lần nhớ lại chuyện xưa tôi càng thấy yêu anh hơn. Đúng là dù cuộc đời có nhiều ngã rẽ, dù bước chân tôi có đi qua nhiều con đường xa lạ nhưng với tấm chân tình mà anh dành cho tôi thì “những con đường em đi rồi cũng đưa em về bên anh”, phải không anh?
THÚY KIỀU ( Cần Thơ)
|
|
|
|
|
 |
|
 |
|
|
|
 |