|
|
|
|
bau sen, beijing, birthday, bản tả phìn, bắc kinh, cafe, cafe giang, cang ca, cau Long Bien, chanh giấy, china, cho, chua ong binh duong, Ha noi, ham rong, hang chau, Hoàng phố, hồ gươm, long den, Long xuyen, lời, Mua thu, nha tho, nhà thuốc, phan thiet, phố mua sắm, quá ngon, san bay tieu son, sapa, sinh nhat, song hoang pho, sân bay, thuong hai, thập tam lăng, to chau, tour, trung quốc, trung thu, tây hồ, tử cấm thành
Show all tags
|
|
|
|
 |
|
|
|
 |
| Author: huynhtung08 | 18-06-2010, 15:47 | Views: 810
|
 |
|
PNCN - Anh chị lấy nhau đã sáu năm, có với nhau một bé gái đã bắt đầu đi mẫu giáo. Anh làm thợ điện cho nhà máy xi măng, chị làm cán bộ văn hóa huyện. Ngày trước, hai người ở cùng xã, lớn lên lại học cùng trường, nhưng vì chị xinh quá nên anh chẳng dám làm quen. Sau này, mỗi khi vui vui, anh vẫn nhắc: - Hồi ấy tưởng em có hàng đống các chàng trai trồng cây si. Ai ngờ lại “phòng không nhà trống”, biết thế anh tán ngay từ đầu. Hồi mới lấy được chị, anh lúc nào cũng yêu đời, ngay cả khi mẹ anh tỏ ra không thích cô con dâu mới. Mẹ anh bảo: - Con gái văn hóa suốt ngày hát múa, tiệc tùng đú đởn, sớm muộn cũng bỏ bê chồng con. Anh ôm mẹ cười: - Mẹ chưa gì đã nghĩ xấu cho con dâu rồi. Chắc chắn con dâu sẽ làm mẹ vừa lòng mà… Mẹ thở dài, đội nón lên đầu, tất tưởi đi ra rừng xem mấy trăm gốc keo mới trồng tuần trước. Bố anh mất sớm, nhà chỉ có hai mẹ con nên anh thương yêu, kính trọng mẹ hết mực. Chính vì thế, anh càng muốn tìm cho mình một người vợ hiền dịu, vừa thương yêu chồng con vừa hiếu thuận với mẹ anh. Chị về làm dâu trong nhà, bao nhiêu việc lớn bé đều đến tay nhưng chưa bao giờ kêu ca một tiếng. Mẹ anh dù khó tính, dù nhiều lúc tỏ ra không vui, nhưng trong lòng bà thầm khen chị khéo léo và chăm chỉ. Ngoài công việc ở cơ quan, chị còn nhận đánh máy thuê cho học sinh, sinh viên mấy trường trung cấp, cao đẳng để kiếm thêm thu nhập, lo chi tiêu mọi khoản trong gia đình. Ngày còn ở nhà mẹ đẻ, chị chẳng phải động chân tay đến việc đồng áng bao giờ, nhưng từ khi lấy chồng, không có mùa vụ nào lại thiếu bàn tay chị. Lấy nhau mấy năm rồi, nếu anh không giục thì chị chẳng bao giờ tự động đi mua sắm quần áo cho mình. Cơ quan tổ chức đi tham quan đây đó, lần nào chị cũng tìm cách chối từ. Anh bảo vợ nên đi đây đi đó cho biết, chị nói: “Em đi mãi rồi, bây giờ lấy chồng ai lại đi chơi, ở khách sạn, ăn cơm hàng trong khi anh và mẹ ở nhà phải vất vả ngoài đồng”. Nghe vậy, anh càng thương yêu chị nhiều hơn.
|
|
|
|
|
 |
|
 |
|
|
|
 |