TTO -
Gửi đến My Elephant,
Đã lâu rồi em không còn ngồi viết cho anh nữa…. cái việc mà em vẫn thường làm mỗi ngày trước đây…
Bây giờ hộp thư dành riêng cho anh không còn ở vị trí đầu tiên trong mailbox mà ở vị trí cuối cùng, im lìm, không thư đến thư đi… Tin nhắn yahoo, skype… tất cả đều được xóa dấu vết anh, như để tránh một nỗi đau…
Giờ này anh đang làm gì? Chôn vùi vào cuộc sống hối hả? Chắc cũng tập thói quen quên em đi rồi. Dù sao cũng là một chuyện đã thu xếp rồi mà… Những thói quen cũ dần sẽ được lui vào một góc nào đó của ký ức… Chỉ có em ngồi đây ngậm ngùi, rồi nghe lòng nghẹn ngào một nỗi đau… riêng!
Cuộc sống là một chuỗi lựa chọn. Và anh đã lựa chọn rồi. Con đường đó không có em. Trên đời này có biết bao nhiêu người yêu nhau nhưng không thể đến được với nhau? Có biết bao nhiêu người con gái cũng đau khổ như em đây…? Rồi sẽ cũng có ngày nó được nguôi ngoai?
Phút yếu lòng, ai cũng có. Nó chỉ như một nhánh rẽ nhỏ, để rồi sau đó người ta vẫn phải quay lại với "đại lộ chính" của cuộc đời mình. Cứ ngỡ sẽ có con đường mới được tạo ra bằng những bước chân đi. Nhưng giờ đây những bước chân kia đã quay về lối cũ… Một phút chốc dao động trong tiếng khẽ để rồi bông hoa dại nào vẫn lặng lẽ chốn đồng hoang!
Muốn làm một cái gai đâm vào chân anh thật đau, để ký ức chẳng còn chi êm đềm để nhớ về. Như vậy sẽ tốt hơn. Anh sẽ đi nhanh hơn, dấu vết sẽ tan mau hơn… Nhưng rồi sợ… người ta đau mất! Thôi thì làm một làn hương thỏang nhẹ, để xoa dịu cõi lòng ai, biết đâu, cũng đang dày vò…
Rồi mỗi người sẽ có một cuộc sống riêng mới? Biết làm sao được khi sức em không đủ để nuôi lớn một tình yêu, đủ lớn để có thể vượt qua tất cả… Nhưng bây giờ, anh để lại đó, nó lại quá lớn để em quên đi…
Nếu em sẽ chờ anh ở cuối đường kia, thì liệu có ngày nào đó anh cũng sẽ tìm thấy? Chắc là không. Vì em đã nói với anh em đi đường khác rồi! Chắc anh cũng sẽ tin vậy thôi… Cuộc đời sẽ không công bằng nếu có quá nhiều điều kỳ diệu đến với một người, anh nhỉ?
Orchird_november@