Blog, Anh Yeu 8M
Set to homepage Add to Favorites

cặp bến tình yêu !!!

 
Category

Popular

Calendar
«    May 2012    »
 
1
2
3
4
5
6
7
8
9
10
11
12
13
14
15
16
17
18
19
20
21
22
23
24
25
26
27
28
29
30
31
 

Archives
November 2011 (1)
July 2011 (1)
June 2011 (6)
May 2011 (1)
April 2011 (15)
March 2011 (3)

Tags Cloud
bau sen, beijing, birthday, bản tả phìn, bắc kinh, cafe, cafe giang, cang ca, cau Long Bien, chanh giấy, china, cho, chua ong binh duong, Ha noi, ham rong, hang chau, Hoàng phố, hồ gươm, long den, Long xuyen, lời, Mua thu, nha tho, nhà thuốc, phan thiet, phố mua sắm, quá ngon, san bay tieu son, sapa, sinh nhat, song hoang pho, sân bay, thuong hai, thập tam lăng, to chau, tour, trung quốc, trung thu, tây hồ, tử cấm thành

Show all tags

» My Blog » Blog » Xin anh hãy quên
| Author: huynhtung08 | 4-06-2009, 07:52 | Views: 150
TTO - Anh yêu này, có lẽ những dòng chữ này sẽ không đến được với anh vì có bao giờ anh quan tâm đến những cảm xúc của em đâu, nhưng em vẫn yêu anh.

Không một khó khăn nào có thể làm em chùn bước khi nghĩ về anh. Với em không có khái niệm ai yêu nhiều hơn ai, vì thế không bao giờ em hỏi rằng yêu em nhiều không anh.

Có bao giờ anh đặt anh vào tình cảnh của em để hiểu được những cảm xúc của em? Có lẽ những vết đau ngày xưa cũ chưa lành trong anh nên mãi anh vẫn không nhận ra được em yêu anh nhiều như thế nào.

Đành rằng để quên được một cuộc tình kéo dài suốt bốn năm là quá khó với anh, những cảm giác, sự khát khao yêu thương còn mãi gởi nơi xa xăm vô tận mà chính anh không thể nào khiến nó quay về với thực tại. Đành rằng sự phản bội làm anh gục ngã, trái tim anh chai lì với những vết đau, niềm tin vỡ tan khi nhìn vào cuộc sống. Đành rằng thương yêu anh dành cho người ta nhiều vô tận, sự hi sinh không tính được bằng lời...

Nhưng anh ơi, xin hãy nghĩ về em, dù chỉ là một chút nào đó nhỏ nhoi…

Anh đâu biết rằng trái tim chưa một lần yêu của em đã rung động khi gặp anh lần đầu, nhưng em nhận ra rằng trái tim mình lỡ lỗi nhịp rồi. Cảm giác đau đớn vẫn nguyên vẹn như ngày nào - ngày mà em biết rằng em là người đến sau và anh chưa thể quên được người ta.

Niềm tin của anh đã mất hết khi đến với em, trong anh chỉ còn lại sự hoài nghi về em, anh không tin vào em hay nói một cách chính xác hơn, anh không còn tin vào sự chung thủy của tình yêu.

Đến giờ phút này, em xin anh  hãy quên quá khứ, hãy để con tim được rộng mở đón chào một tình yêu mới bằng tất cả sự chân thành không một chút nghi ngờ.

Xin anh hãy quên người đó và đến với em. Có thể em không bằng người ta về ngoại hình hay địa vị xã hội, nhưng em có sự thủy chung. Em không hứa sẽ mang lại cho anh những cảm xúc yêu thương như lúc đầu, nhưng em hứa sẽ bên anh mãi mãi, chia sẻ với anh những buồn vui và đau khổ trong cuộc sống.

Xin anh hãy cho mình một cơ hội để trái tim không còn sống với những đau khổ.    

maivang@

Comments (0) | Read More...
» My Blog » Blog » Những con đường em đi rồi cũng đưa em về bên anh...
| Author: huynhtung08 | 4-06-2009, 07:45 | Views: 190
TTO - Mỗi khi nghe bài hát Chân tình của nhạc sĩ Trần Lê Quỳnh, tôi lại thấy bâng khuâng đến lạ. Những kỷ niệm của thời nông nổi, dại khờ bất chợt ùa về. Phải chăng chỉ cần có chân tình thì “những con đường em đi rồi cũng đưa em về bên anh”?

Cấp ba, tôi và anh cùng học chung lớp. Anh vui vẻ, hòa đồng, nhiệt tình giúp đỡ mọi người nên có rất nhiều bạn bè. Còn tôi sống khép kín, trầm lặng, ít khi nói chuyện với ai. Có lẽ vì vậy mà tôi không mấy thích anh. Biết tôi không thích nhưng anh vẫn hay bắt chuyện với tôi dù chỉ là những lời hỏi thăm rất vu vơ. Nhưng thái độ của anh làm tôi rất ngạc nhiên. Anh âm thầm giúp đỡ tôi rất nhiều. Các bạn trong lớp xì xào bảo rằng anh thích tôi.

Tôi thì vẫn vậy, vẫn lạnh lùng mỗi khi gặp anh. Trong trái tim tôi có một bóng hình ở tận chốn xa xôi. Tuổi dại khờ, cứ ngỡ đó là tình yêu và cứ mơ cứ mộng. Đến bây giờ nghĩ lại tôi còn thấy buồn cười.

Anh chưa kịp ngỏ lời với tôi thì xảy ra một chuyện hiểu lầm vào học kỳ năm cuối cấp. Tôi giận anh mà không cho anh cơ hội giải thích. Anh bất lực trước sự bướng bỉnh và cố chấp của tôi. Tôi vốn sống khép kín, sau chuyện đó lại càng khép kín.

Anh vẫn nở nụ cười mỗi khi đến lớp nhưng ánh mắt có vẻ u buồn và mệt mỏi. Mỗi lần gặp nhau tôi vội quay đi để tránh ánh mắt buồn da diết ấy. Rồi kỳ thi tốt nghiệp cũng qua, bạn bè chia tay mỗi người mỗi ngả. Tôi và anh cùng đậu vào một trường đại học. Tôi không còn viết thư cho người lính ở tận chốn xa xôi nữa vì hiểu đó chỉ là những tình cảm mơ mộng mà thôi. Còn với anh, mọi chuyện hiểu lầm đã hóa giải. Chúng tôi vẫn là những người bạn bình thường.

Tôi còn nhớ rất rõ ngày 20-10 năm đầu tiên chúng tôi vào đại học, anh đã ngỏ lời yêu tôi. Tôi từ chối anh vì đã nhận lời yêu một người. Anh im lặng. Từ khi đó chúng tôi rất ít gặp nhau. Tôi vẫn ngày ngày vui đùa bên người ấy. Tôi hạnh phúc trước những gì mình đang có và gần như không còn nhớ đến anh nữa. Tôi đâu biết rằng anh đau khổ rất nhiều. Anh lao vào học và tham gia các phong trào xã hội để tìm quên mối tình anh cố xây đắp mà không như mong ước.

Thời gian thấm thoắt trôi, chúng tôi bước vào năm ba đại học. Rồi một chuyện đau lòng nhất trong cuộc đời này đã đến với tôi: mẹ tôi qua đời vì mắc phải căn bệnh hiểm nghèo. Trong lúc tôi đau đớn nhất thì người cùng tôi nói những lời yêu thương suốt hai năm trời đã bỏ mặc tôi.

Còn anh thì cùng gia đình tôi đưa mẹ tôi về nơi an nghỉ muôn đời trên mảnh đất của quê hương. Nỗi đau mất mẹ quá lớn cùng với nỗi đau trước sự bạc bẽo của người yêu đã làm tôi gục ngã. Kết quả học tập của tôi giảm sút đến không ngờ.

Tôi quyết định chia tay mối tình đầy thơ mộng và cũng đầy đau xót. Người bạn thời phổ thông vẫn ở bên tôi, giúp tôi lấy lại niềm tin trong cuộc sống. Tôi nhận ra rằng dù không chung đôi với tôi nhưng mỗi khi tôi mắc phải những va vấp, đau buồn trong cuộc sống thì anh đều có mặt. Đó có phải chăng chỉ là sự tình cờ? Anh mỉm cười bảo với tôi rằng đó là một sự tình cờ có chủ ý.

Không bao lâu nữa chúng tôi sẽ có một mái ấm gia đình hạnh phúc. Mỗi lần nhớ lại chuyện xưa tôi càng thấy yêu anh hơn. Đúng là dù cuộc đời có nhiều ngã rẽ, dù bước chân tôi có đi qua nhiều con đường xa lạ nhưng với tấm chân tình mà anh dành cho tôi thì “những con đường em đi rồi cũng đưa em về bên anh”, phải không anh?

THÚY KIỀU ( Cần Thơ)

Comments (0) | Read More...
 
Anh Yeu 8M
All rights reserved
2007-2010