|
|
|
|
| « May 2012 » |
|---|
| | | | | | |
|---|
| | 1 | 2 | 3 | 4 | 5 | 6 | | 7 | 8 | 9 | 10 | 11 | 12 | 13 | | 14 | 15 | 16 | 17 | 18 | 19 | 20 | | 21 | 22 | 23 | 24 | 25 | 26 | 27 | | 28 | 29 | 30 | 31 | |
|
|
|
|
|
banh quai vat, beijing, birthday, bắc kinh, cafe, cau Long Bien, china, cho, chua ba binh duong, cuối, dom nuong, em, gỏi mực, Ha noi, hang chau, khach san samu, la bay, long den, Long xuyen, Lẩu ếch, lợn bản, mieu thanh hoang, Mua thu, nha hang, phan thiet, phố mua sắm, sapa, sinh nhat, thac Bac, thuong hai, to chau, tour, trung quốc, trung thu, trúc bạch, van thuy tu, vô tích, vạn lý trường thành, xiếc bắc kinh, xưởng ngọc trai
Show all tags
|
|
|
|
 |
|
|
|
 |
| Author: huynhtung08 | 27-08-2010, 14:23 | Views: 89
|
 |
|
Hôm bữa, đọc báo Tuổi Trẻ Chủ Nhật, có bài viết này hay hay, thích nhất cái câu trong bài này : "ở đời đừng đòi hơn ai cái gì, cũng đừng nhịn ai hết. Nhịn là dồn ép mọi tức tối. Cứ bụm đầy tay rồi thả cho nó bay về trời.". Uh, ở đời, hơn nhau lẽ thường, nhưng nhịn riết cũng k được, cứ như câu này, "Cứ bụm đầy tay rồi thả cho nó bay về trời" để trong bụng chi cho rắc rối phiền muộn. gửi bà con câu chuyện này đọc chơi hén ...
source : http://tuoitre.vn/Tuoi-tre-cuoi-tuan/396471/Duong-ve-Cheo-Reo.html
Đường về Cheo Reo
TTCT - Rồng chầu ngoài Huế, ngựa tế Đồng Nai Nước sông trong chảy lộn sông ngoài Thương người xa xứ lạc loài đến đây...
 |
| Minh họa: Hoàng Tường |
Ông già đang đứng bên cửa sổ ngôi nhà sàn ngọn khô, mắt chăm chăm hướng rẫy ngoài bãi. Là rẫy người ta. Cuối mùa, cả rẫy chỉ còn trơ mấy gốc bắp khô đét. Có gì để nhìn đâu. Chắc ông nhìn sông, có khi ông nhìn một khoảng hư vô. Kiểu nhìn xa xăm của ông như vầy ít khi gặp. Thường thì người ta chỉ thấy ở ông nét thản nhiên như không có một lời mai mỉa đả kích nào thấm được tới tâm trạng. Nhìn vẻ mặt trơ xương, đầy nắng gió, đầy thời gian của ông, tôi thấy ứa nước mắt. Nhưng tôi không khóc, hỏi một câu thừa.
|
|
|
|
|
 |
|
 |
|
|
|
|
|
 |
| Author: huynhtung08 | 18-06-2010, 15:59 | Views: 103
|
 |
|
PN - Năm 40 tuổi, đàn ông vẫn chưa chịu lấy vợ cho mẹ vừa lòng. Mẹ nóng ruột lắm, giục suốt mà đàn ông mãi dửng dưng, chẳng chịu dẫn ai về nhà ra mắt mẹ. Đàn ông là kiến trúc sư, vẽ đẹp, đàn hay, bạn bè không ai tin đến tuổi này lại chẳng có người nâng khăn sửa túi. Đàn ông kiếm tiền rất giỏi, tậu được một căn hộ ở cao ốc gần 30 tầng. Dân kiến trúc nên đàn ông tự tay thiết kế nội thất, ai đến cũng phải xuýt xoa: nhà đẹp quá ông ơi! Nhưng ngó khung cảnh vắng lặng buồn bã, lại thêm một câu: thôi nhanh nhanh lấy vợ đi ông tướng... Lấy vợ! Đi đâu, gặp ai, đàn ông cũng đều nghe mỗi hai từ ấy.
|
|
|
|
|
 |
|
 |
|
|
|
|
|
 |
| Author: huynhtung08 | 18-06-2010, 15:50 | Views: 104
|
 |
|
PN - Chiếc xe này làm sao vậy? Cô gái bé nhỏ nhìn người đàn ông cao lớn đang cắm cúi bên chiếc xe trong khu vườn. Ngôi nhà gỗ sơn trắng nằm trên vạt đồi thoai thoải tỏa ánh đèn ấm áp. Thì ra chiếc xe của chủ nhà giở chứng và người khách đến dự tiệc thân mật đã xắn tay áo lên. Lấy ngón tay trỏ đang lấm lem dầu mỡ, người đàn ông cao lớn gí yêu vào mũi cô gái nhỏ, tạo nên một vệt đen ngộ nghĩnh trên mũi cô. Những người khách đều là bạn bè thân thiết của nhau, bật cười thú vị. Cô gái nhỏ không chùi mà giữ luôn cái mũi mèo của mình. Khu vườn càng lúc càng lung linh sáng, cứ mỗi người khách đến thì gia chủ lại đặt thêm một chiếc ly đựng nến. Một người gợi ý: sao không có ai chơi đàn guitar nhỉ? Thế là một cây guitar được mang ra, thêm một cây trompet nữa. Tiếng đàn reo vui, những bài dân ca của người da đỏ và những điệu nhảy tự chế khiến cả khu vườn lóng lánh niềm vui sum họp và tình thân bè bạn. Xoay vòng trong điệu múa cuồng nhiệt, mắt cô gái bé nhỏ cười lấp lánh: - Ngày mai, anh sẽ bay về Ohio phải không? - Lúc 6g sáng. - Chuyến bay dài quá, còn phải đổi tuyến nữa, đúng không? - Ổn mà, tôi chỉ không muốn rời khỏi nơi này thôi… Im lặng kéo dài giữa họ. Mùi oải hương thoang thoảng theo gió bay đến. Cuối hè, thời tiết dìu dịu, cái lạnh se se làm khơi gợi những cảm giác ấp yêu trìu mến. Người đàn ông cao lớn mang đến một ly whisky. Họ chia nhau ly rượu ấy. - Em muốn cho anh biết một bí mật của người phương Đông - Tôi biết rồi… Người đàn ông ghé tai cô gái bé nhỏ và thì thầm điều gì đó. Trong đêm tối, và trong ánh nến lung linh, không ai biết đôi gò má cô gái vừa ửng sắc hồng. - Đó có phải là lý do mà chúng ta chia sẻ với nhau ly rượu không? Cả hai người cùng lúc bật lên câu hỏi và nhìn nhau mỉm cười. Trong ánh nến lung linh, họ nhìn sâu vào mắt nhau. Cái nhìn sâu đến mức tưởng chừng như đến đáy Đại Tây Dương, đại dương đang kế bên họ.
|
|
|
|
|
 |
|
 |
|
|
|
|
|
 |
| Author: huynhtung08 | 18-06-2010, 15:47 | Views: 911
|
 |
|
PNCN - Anh chị lấy nhau đã sáu năm, có với nhau một bé gái đã bắt đầu đi mẫu giáo. Anh làm thợ điện cho nhà máy xi măng, chị làm cán bộ văn hóa huyện. Ngày trước, hai người ở cùng xã, lớn lên lại học cùng trường, nhưng vì chị xinh quá nên anh chẳng dám làm quen. Sau này, mỗi khi vui vui, anh vẫn nhắc: - Hồi ấy tưởng em có hàng đống các chàng trai trồng cây si. Ai ngờ lại “phòng không nhà trống”, biết thế anh tán ngay từ đầu. Hồi mới lấy được chị, anh lúc nào cũng yêu đời, ngay cả khi mẹ anh tỏ ra không thích cô con dâu mới. Mẹ anh bảo: - Con gái văn hóa suốt ngày hát múa, tiệc tùng đú đởn, sớm muộn cũng bỏ bê chồng con. Anh ôm mẹ cười: - Mẹ chưa gì đã nghĩ xấu cho con dâu rồi. Chắc chắn con dâu sẽ làm mẹ vừa lòng mà… Mẹ thở dài, đội nón lên đầu, tất tưởi đi ra rừng xem mấy trăm gốc keo mới trồng tuần trước. Bố anh mất sớm, nhà chỉ có hai mẹ con nên anh thương yêu, kính trọng mẹ hết mực. Chính vì thế, anh càng muốn tìm cho mình một người vợ hiền dịu, vừa thương yêu chồng con vừa hiếu thuận với mẹ anh. Chị về làm dâu trong nhà, bao nhiêu việc lớn bé đều đến tay nhưng chưa bao giờ kêu ca một tiếng. Mẹ anh dù khó tính, dù nhiều lúc tỏ ra không vui, nhưng trong lòng bà thầm khen chị khéo léo và chăm chỉ. Ngoài công việc ở cơ quan, chị còn nhận đánh máy thuê cho học sinh, sinh viên mấy trường trung cấp, cao đẳng để kiếm thêm thu nhập, lo chi tiêu mọi khoản trong gia đình. Ngày còn ở nhà mẹ đẻ, chị chẳng phải động chân tay đến việc đồng áng bao giờ, nhưng từ khi lấy chồng, không có mùa vụ nào lại thiếu bàn tay chị. Lấy nhau mấy năm rồi, nếu anh không giục thì chị chẳng bao giờ tự động đi mua sắm quần áo cho mình. Cơ quan tổ chức đi tham quan đây đó, lần nào chị cũng tìm cách chối từ. Anh bảo vợ nên đi đây đi đó cho biết, chị nói: “Em đi mãi rồi, bây giờ lấy chồng ai lại đi chơi, ở khách sạn, ăn cơm hàng trong khi anh và mẹ ở nhà phải vất vả ngoài đồng”. Nghe vậy, anh càng thương yêu chị nhiều hơn.
|
|
|
|
|
 |
|
 |
|
|
|
 |