PN - Chiếc xe này làm sao vậy?
Cô gái bé nhỏ nhìn người đàn ông cao lớn đang cắm cúi bên chiếc xe trong khu vườn. Ngôi nhà gỗ sơn trắng nằm trên vạt đồi thoai thoải tỏa ánh đèn ấm áp. Thì ra chiếc xe của chủ nhà giở chứng và người khách đến dự tiệc thân mật đã xắn tay áo lên.
Lấy ngón tay trỏ đang lấm lem dầu mỡ, người đàn ông cao lớn gí yêu vào mũi cô gái nhỏ, tạo nên một vệt đen ngộ nghĩnh trên mũi cô. Những người khách đều là bạn bè thân thiết của nhau, bật cười thú vị. Cô gái nhỏ không chùi mà giữ luôn cái mũi mèo của mình.
Khu vườn càng lúc càng lung linh sáng, cứ mỗi người khách đến thì gia chủ lại đặt thêm một chiếc ly đựng nến. Một người gợi ý: sao không có ai chơi đàn guitar nhỉ?
Thế là một cây guitar được mang ra, thêm một cây trompet nữa.
Tiếng đàn reo vui, những bài dân ca của người da đỏ và những điệu nhảy tự chế khiến cả khu vườn lóng lánh niềm vui sum họp và tình thân bè bạn.
Xoay vòng trong điệu múa cuồng nhiệt, mắt cô gái bé nhỏ cười lấp lánh:
- Ngày mai, anh sẽ bay về Ohio phải không?
- Lúc 6g sáng.
- Chuyến bay dài quá, còn phải đổi tuyến nữa, đúng không?
- Ổn mà, tôi chỉ không muốn rời khỏi nơi này thôi…
Im lặng kéo dài giữa họ.
Mùi oải hương thoang thoảng theo gió bay đến. Cuối hè, thời tiết dìu dịu, cái lạnh se se làm khơi gợi những cảm giác ấp yêu trìu mến.
Người đàn ông cao lớn mang đến một ly whisky. Họ chia nhau ly rượu ấy.
- Em muốn cho anh biết một bí mật của người phương Đông
- Tôi biết rồi…
Người đàn ông ghé tai cô gái bé nhỏ và thì thầm điều gì đó. Trong đêm tối, và trong ánh nến lung linh, không ai biết đôi gò má cô gái vừa ửng sắc hồng.
- Đó có phải là lý do mà chúng ta chia sẻ với nhau ly rượu không?
Cả hai người cùng lúc bật lên câu hỏi và nhìn nhau mỉm cười. Trong ánh nến lung linh, họ nhìn sâu vào mắt nhau. Cái nhìn sâu đến mức tưởng chừng như đến đáy Đại Tây Dương, đại dương đang kế bên họ.
Cô gái nhỏ so vai.
Đêm hơi lạnh với cô, một cô gái nhiệt đới từ trong máu thịt.
Người đàn ông cao lớn đi vào trong, lấy chiếc áo vest ra khoác cho cô.
Họ ngồi lại ở chiếc bàn khuất sau một bụi hồng, và nhìn mọi người trò chuyện và đàn hát.
Im lặng rất lâu.
Im lặng.
Trong bóng tối, không ai thấy bàn tay bé nhỏ của cô gái đặt trọn vẹn trong bàn tay ấm của người đàn ông.
Hai bàn tay quấn quýt nhau trong im lặng.
Đôi mắt cô gái nhỏ sâu thẳm nỗi buồn.
Mãi một lúc lâu, người đàn ông mới cất giọng, giọng đã hơi lạc đi
- Bình yên nhé! Hãy biết yêu thương chính mình… Đừng bạc đãi mình, nhé em!
Rồi im lặng lại kéo dài giữa họ.
Chỉ có hai bàn tay thầm thì chuyện trò. Và, ánh mắt cô gái thăm thẳm nỗi buồn. Thi thoảng, đôi mắt ánh lên lạnh như cái lạnh hàng nghìn năm của băng tuyết dưới đáy Đại Tây Dương vậy.
Chỉ ngày mai thôi. Tạm biệt hay vĩnh biệt? Sẽ khó khăn vô cùng khi trở lại với nhau… Có lẽ là không bao giờ.
- Anh có muốn nghe em hát không?
Dù biết rằng anh không thể hiểu nổi ngôn ngữ của mình nhưng cô tin giai điệu sẽ giúp anh hiểu.
Cô với lấy cây đàn guitar ai đó đã vô tình đặt cạnh.
Trong tiếng đàn chậm rãi, buồn bã, cô cất giọng, giọng hát cô cũng sũng nước như đôi mắt cô đã ướt. Cô hát: “Về đây đứng ngồi, đường xa quá ngại… vội vàng thêm những lúc yêu người…”.
Vốn tiếng Việt lõm bõm không đủ cho người đàn ông hiểu hết. Nhưng “vội vàng thêm những lúc yêu người” thì anh hiểu…
Đêm đã khuya lắm rồi. Sương rơi ướt lạnh.
Nhìn ra bên ngoài, con đường nhỏ cong vong lên đồi phủ đầy sương mù. Lần đầu tiên cô gái bé nhỏ nhìn thấy sương mù nhiều như vậy…
Tạm biệt!
***
Một kỳ nghỉ ngắn ngủi đã qua nhanh chóng. Tôi gọi suất học bổng ngắn hạn của mình là kỳ nghỉ. Tôi đi nửa vòng trái đất, đến một nơi xa lạ mà tôi chỉ được thấy trong phim ảnh trước đó. Hành trang tôi mang theo là từ điển và từ điển. Sống suốt ba tháng với ngôn ngữ không phải tiếng Việt khiến tôi lo lắng một chút.
Tôi đã gặp ông trong ngày đầu tiên của kỳ workshop. Ông là một giáo sư nổi tiếng về tài sáng tác thơ. Những bài thơ trầm mặc suy tưởng mà dào dạt một niềm khao khát yêu thương con người, yêu thương cuộc đời.
Ông dắt theo đứa con gái nuôi người Việt và yêu cầu tôi hãy trò chuyện với cô ấy. Rồi ông hớn hở khi tôi khen con gái của ông phát âm tiếng Việt thật chuẩn.
Tôi đã choáng váng vì tình yêu của một người cha nước ngoài dành cho đứa con gái nuôi của mình…
Và, những ngày sau nữa, tôi ngạc nhiên và cảm động trước tấm lòng của cha con họ dành cho mình: những bữa trưa ở căngtin trường, những ly cà phê ấm nóng và chiếc bánh ngọt theo kiểu của người Mỹ, những buổi đàm đạo về văn chương, về sự sống và cái chết. Ông đang trong quá trình điều trị bệnh ung thư.
Ung thư, tôi không biết ông sẽ còn sống bao lâu nữa.
Nụ cười của ông rất hiền, rất lành và ông yêu đời sống này biết bao, sống tốt biết bao…
Buổi học cuối, ông đề nghị mỗi người làm một câu thơ với chủ đề “Tình yêu”. Tôi vẫn nhớ như in bài thơ ấy
Mùi hương tràn ngập không gian (câu thơ của anh bạn người Ấn).
Cây bạch dương kiêu hãnh (dĩ nhiên câu này là của cô bạn người Nga có đôi mắt xanh biếc như biển).
Và những cánh đồng lúa mạch vẫy gọi mỗi sớm mai (câu thơ này của cô bạn Thổ Nhĩ Kỳ).
Tình yêu đang chạy trốn và bạn sẽ không bao giờ đuổi kịp được (câu này của tôi).
Nếu có hai người cùng đuổi theo tình yêu thì họ sẽ gặp nhau.
Ông đã ngăn cản sự bi quan trong tôi bằng câu kết ấy.
Campus trường là một cụm building được xây cong cong ôm theo vịnh biển, tạo thành một vầng trăng khuyết. Vầng trăng khuyết này ôm trọn vịnh xanh biếc và những chiếc thuyền buồm trắng như gợi những giấc mơ cổ tích nào. Có đôi khi, tôi có ước mơ thật hoang đường là khi mình đứng trước campus trường, ngay cạnh bến tàu thì sẽ có một chàng hoàng tử đến cùng cánh buồm đỏ thắm và chở tôi đi thật xa, thật xa…
Ngay khi tôi đang đứng mơ mộng ở đó, trong giờ nghỉ giải lao cuối cùng của học kỳ ngắn này, ông đã đến sau lưng tôi:
- Một giấc mơ cổ tích sẽ được thực hiện nếu người ta có đủ niềm tin… Em có tin vào cổ tích không?
Tôi im lặng.
Tôi cũng không biết mình có tin vào cổ tích không? Cuộc sống đem tới cho tôi nhiều nỗi buồn và sự thất vọng, cả sự mất niềm tin nơi con người. Nhưng, tôi tự biết là trong sâu thẳm của mình, tôi luôn mơ một giấc mơ cổ tích, của riêng tôi.
- Anh có cười không?
- Không ai dám cười một giấc mơ cổ tích cả. Không có gì để cười…
Ông nhìn sâu thẳm vào mắt tôi.
Tôi biết mình đã bối rối lắm khi nhìn vào đôi mắt ấy.
Giấc mơ cổ tích là điều có thật và ông đã giúp tôi tin vào điều đó. Tin vào điều không thể.
***
Tôi thực sự hạnh phúc khi mỗi sớm mai thấy em đi lại trong campus. Trang phục giản dị, quần kaki, khăn choàng len và áo len dài tay giữa mùa hè nước Mỹ làm tôi ngạc nhiên và buồn cười.
Em có nhiều thói quen rất lạ. Có lần, em đã chọn một đĩa thức ăn gồm salad, bánh mì và táo ăn với xúc xích. Người bạn giáo sư của tôi nói rằng, chính nhờ em mà ông ấy hiểu những người đến từ những nền văn hóa khác biệt vẫn có thể dung hòa được với nhau.
Hai tuần ngắn ngủi của workshop trôi qua. Tôi vẫn lặng lẽ nhìn em và lặng lẽ bên em. Có lẽ, không nên khuấy động cuộc sống yên bình của em. Rồi em sẽ trở về quê hương và những ngày tháng nơi này sẽ trở thành kỷ niệm. Em sẽ cất giữ những kỷ niệm ấy hay là vứt bỏ nó ở sân bay… Tôi cũng chỉ là một bóng mờ đi qua ký ức mà thôi. Dù nhìn vào đôi mắt em, tôi thấy em cũng có tình cảm đặc biệt với mình.
Người bạn thân của tôi ở trường biết tình cảm đặc biệt của tôi dành cho em đã can ngăn quyết liệt: “Hãy nhớ, cậu chỉ bị thu hút bởi chất exotic (hương vị xa lạ) từ cô ấy. Đừng làm tổn thương trái tim mình và tổn thương tâm hồn của cô ấy”.
Không, tôi sẽ không bao giờ làm tổn thương cô ấy. Chắc chắn là như thế.
***
2g sáng, sân bay quốc tế Boston vẫn đông người. Đường từ khách sạn đến sân bay tràn ngập sương mù. Sương mù bay là đà như trêu người và chiếc xe cũng vì thế mà đi rất chậm.
Như lưu luyến, như đợi chờ và như sự nuối tiếc nào đó.
Người bạn chung của cả cô gái và người đàn ông cao lớn đã lái một vòng xe quanh bờ vịnh cong cong, để cho cả hai nhìn lại campus và tạm biệt nó.
Những cây hoa đào đã không còn khoe bóng và đổ dáng ven sông Charles, biển khuya chỉ có những cánh buồm buồn bã và cô độc đứng yên.
Bàn tay nhỏ bé của cô gái đặt trong bàn tay to lớn ấm áp.
Đi mãi rồi cũng phải đến. Dù không muốn thì sân bay cũng hiện ra.
Cô gái nhỏ bước xuống. Bước chân mạnh mẽ. Chiếc ba lô to đùng trên vai. Đôi giày vải hơi sờn bước dứt khoát trên nền nhà bóng loáng. Trông cô không có gì là lưu luyến. Nhưng nếu ai nhìn vào đôi mắt cô sẽ thấy nỗi buồn và sự trống rỗng chiếm ngự.
Cái ôm siết chặt vào lúc 2g sáng đã theo suốt cuộc đời cô từ đó đến nhiều năm sau. Người đàn ông tin chắc là như vậy. Và chính ông cũng nghĩ như vậy.
Người đàn ông đưa cô gái đến chiếc máy tính để làm thủ tục check in.
- Anh sẽ ở đây đến 6g sao?
Hỏi mà không cần trả lời vì câu trả lời đã có sẵn trong đôi mắt kia.
- Cố gắng yêu thương chính mình em nhé, đừng bạc đãi mình, đừng làm việc quá nhiều, hãy dành thời gian cho mình. Đừng bạc đãi chính mình…
***
Có một cái ôm rất ấm vào lúc 2g sáng ở sân bay Boston. Và cái ôm ấy đã đi theo hai người suốt thời gian còn lại. Người đàn ông vẫn chưa kịp nói với cô gái ba từ quen thuộc mà ông rất muốn nói nhưng nghĩ lại, ông cho rằng điều đó không còn cần thiết. Và, cô, cô cũng nghĩ vậy.
Trong sương mù Boston, khi máy bay cất cánh, nhìn xuống bờ vịnh cong cong, cô đã nhìn thấy một cánh buồm đỏ thắm bên dưới, đỏ thắm và mờ xa như ảo ảnh…
Trần Thị Hồng Hạnh
http://www.phunuonline.com.vn/2010/Pages/giac-mo-co-tich.aspx