Blog, Anh Yeu 8M
Set to homepage Add to Favorites

cặp bến tình yêu !!!

 
Category

Popular

Calendar
«    May 2012    »
 
1
2
3
4
5
6
7
8
9
10
11
12
13
14
15
16
17
18
19
20
21
22
23
24
25
26
27
28
29
30
31
 

Archives
November 2011 (1)
July 2011 (1)
June 2011 (6)
May 2011 (1)
April 2011 (15)
March 2011 (3)

Tags Cloud
banh quai vat, beijing, birthday, bắc kinh, cafe, cau Long Bien, china, cho, chua ba binh duong, cuối, dom nuong, em, gỏi mực, Ha noi, hang chau, khach san samu, la bay, long den, Long xuyen, Lẩu ếch, lợn bản, mieu thanh hoang, Mua thu, nha hang, phan thiet, phố mua sắm, sapa, sinh nhat, thac Bac, thuong hai, to chau, tour, trung quốc, trung thu, trúc bạch, van thuy tu, vô tích, vạn lý trường thành, xiếc bắc kinh, xưởng ngọc trai

Show all tags

Văn học » Những đôi giày đi lạc
Author: huynhtung08 | 18-06-2010, 15:57 | Views: 296 |
 PN - Phố hun hút, tưởng chừng như dài mãi ra, dài đến bất tận.

Ánh đèn loang loáng mỗi đêm: đèn đường màu vàng, ánh đèn cửa hiệu xanh đỏ nhấp nháy, ánh đèn tù mù trong những quán cà phê nhỏ xíu, ánh đèn pha xe máy, ô tô chống chếnh cả đêm dài... Trong đêm tối, có bao nhiêu bước chân chồng lên nhau trong vô thức? Làm thế nào để tìm được bước chân của người mình yêu thương?

*

Giày của bố hiệu Versace, màu nâu gụ. Bố có nhiều loại giày: Guess, Dior, Dolce & Gabbana đủ màu đủ kiểu... xếp đầy giá, nhưng bố chỉ thích mỗi đôi giày nâu Versace quen thuộc. Vì sao nhỉ, vì nó thể hiện được đẳng cấp của một kẻ kinh doanh độc tài? Hay đơn giản vì đó là món quà của một cô em chân dài mà bố yêu thích nhất? Bố nhướn mắt nhìn cô bé thư ký tập sự đang loay hoay rót trà, đôi chân rất dài lấp ló dưới chiếc váy mỏng. Bố nhếch mép, giả vờ hắng giọng:

- Em năm nay bao nhiêu tuổi rồi ?

Chân bố rung rung, đôi giày nâu bóng loáng hất hất lên sành điệu. Tóc bố đã bạc nhiều, gương mặt cũng đã hằn những nếp nhăn. Nhưng bố vẫn còn phong lưu lắm, vẻ phong lưu của kẻ nhiều tiền. Cô bé thư ký đặt ấm trà xuống bàn, vừa run rẩy vừa len lén tới ngồi trước mặt bố. Bố kín đáo nhìn ngắm vừa ngầm đánh giá cô bé "không tầm thường chút nào!".

Đôi mắt bố nheo nheo. Một gương mặt nhỏ nhắn, đôi mắt không to kiểu ngây thơ ngơ ngác "vô tội vạ” như các em 8X bây giờ mà hẹp và dài đúng theo kiểu Á Đông đặc trưng. Mái tóc đen chấm vai không uốn ép cầu kỳ. Cô bé này dường như vẫn lưu giữ được chút hương đồng gió nội chứ không lả lơi đến trơ tráo như các em thư ký trước. Khi nhìn ngắm cô bé, bố tưởng tượng ngay đến món cơm tấm đựng trong niêu đất thô sơ giản dị trong cái thời đại bùng nổ "Fastfood" với đặc sản ứa mựa này. Cô bé nhìn bố bằng ánh mắt sợ sệt:

- Thưa chú, cháu năm nay 24 tuổi.

"24 tuổi. Tuổi Mão... một em mèo hiền lành tận tụy đây. Nhưng cũng không kém phần nhõng nhẽo đâu đấy nhé!", bố lẩm nhẩm, có phần khoái chí ra mặt. Cô thư ký cúi mặt bối rối, tránh ánh mắt của bố, những ngón tay gầy xoắn vào nhau. Bố thôi không rung chân. Đôi chân bố lách xuống gầm bàn nhanh nhẹn như một con rắn.

- Ừ, em... à không, cháu tốt nghiệp thủ khoa kiểm toán?

Tay bố lật giở hồ sơ xoèn xoẹt nhưng mắt bố vẫn không rời chiếc áo sơ mi may khéo ôm lấy chiếc eo nhỏ xíu duyên dáng.

- Dạ vâng!

Cô bé đáp rõ to, đôi mắt không giấu niềm tự hào. Kết quả bốn năm cố gắng học hành phấn đấu giờ đã được đền đáp. Cô bé ngồi thẳng hơn, đầu ngẩng cao hơn.

- Nhưng hơi thiếu kinh nghiệm thực tế... Thôi, cháu sắp xếp lại mọi việc. Chiều nay đi cơ sở với chú!

Bố hạ một câu chắc nịch như hoàng thượng ra khẩu dụ. Cô bé thoáng ngơ ngác nhìn bố. Bố cố kéo dài giọng: "Người như cháu đến xin việc rất nhiều, bọn chú không thiếu, nhưng cháu có vẻ rất đặc biệt, có tố chấttttt...". Bố nhấn mạnh đầy ẩn ý, đôi giày Versace dưới gầm bàn không biết từ lúc nào mơn man đặt lên bàn chân mềm mại của cô thư ký. Một thoáng im lặng. Cô bé nhìn thẳng vào bố, đáp nhanh: "Dạ, vâng... anh!". Bố mỉm cười hài lòng. Thế là lại một hôm nữa bố về muộn. Bố quên mất ngày hôm nay là ngày gì rồi sao?

*

Giày của mẹ hiệu Salvatore Ferragamo màu đỏ bordeaux, bên trong có đường may nổi rất cá tính. Mẹ cũng giống bố, chỉ thích duy nhất một đôi giày trong bộ sưu tập của mẹ. Mẹ kém bố vỏn vẹn hai tuổi. Nghe nói, ngày xưa bà nội phản đối bố mẹ lấy nhau ghê lắm. Bà nói, nếu bố lấy mẹ thì chỉ có nước khuynh gia bại sản, nhưng sự thành công của cả bố lẫn mẹ đều chỉ minh chứng một điều ngược lại. Mẹ xinh đẹp và thành đạt chẳng kém bố. Mẹ lúc nào cũng rực rỡ như một bông hàm tiếu nổi bật giữa một rừng hoa dại không hương, không sắc. Ngày xưa, mẹ nổi tiếng bởi giọng hát quan họ. Bố si mê và quyết tâm lấy mẹ bằng được cũng vì lẽ đó. Chẳng ai nói rằng mẹ bị ép gả cho một chàng trai nghèo rớt mồng tơi, gia tài chỉ có độc chiếc xe đạp Mifa màu xanh hay tuột xích.

Đám cưới mẹ cứ như một đám tống tiễn, không kèn không trống, chỉ có tiếng thanh la xập xèng cả đêm. Đám cưới mà lại đánh thanh la! Vì bố chỉ là anh sinh viên nghèo, không đủ tiền thuê một đội kèn trống cho đàng hoàng, người khua thanh la cũng chỉ là một bạn học cùng đại học của bố, cũng đói rách như bố. Mẹ nuốt nước mắt vào lòng, giắt bông hoa râm bụt thâm nát vào mang tai, líu ríu bước theo bố trên con đường làng rặt những cỏ may. Cỏ may bám vào váy mẹ, châm vào chân mẹ ngứa ngáy. Biết làm sao được, mẹ chỉ là một cô bé mồ côi lưu lạc tứ phương theo phường hát. Ai cũng thích mẹ, say mê tiếng hát quan họ của mẹ, nhưng có ai dám lấy mẹ, dám rước thứ "xướng ca vô loài" ấy về làm vợ. Mẹ thảng thốt nhìn đám người lố nhố, chỉ trỏ và xô đẩy nhau hiếu kỳ dòm ngó mẹ. Bông hoa râm bụt rơi xuống, nhanh chóng bị nghiến nát bởi hàng trăm bước chân thô bạo.

Bao nhiêu năm rồi, cô bé hát quan họ ngày ấy giờ đây đã là một nữ tổng giám đốc. Mẹ đã đánh đổi nhan sắc, mồ hôi, nước mắt và cả máu nữa để có thể leo tới chức vị này. Cầm trong tay ly rượu Chivas, mẹ cười buồn, sóng sánh trong đáy ly là màu đỏ bầm của bông hoa râm bụt nhức nhối năm nào. Mẹ phải uống. Mẹ phải say. Mẹ phải tung hê tất cả những gì khốn cùng đã từng đeo bám lấy mẹ. "Hôm nay lão ta lại không về nhà. Càng hay, ta cũng sẽ có khoảng trời hạnh phúc cho riêng ta". Mẹ chua chát.

Ngoài cửa sổ, trời bắt đầu mưa phùn. Phải chăng đó là nước mắt của nàng Bân đan áo chẳng kịp cho chồng? Mẹ lắc đầu, thả người vào bồn tắm. Mẹ choàng lên người một chiếc váy ngủ đỏ thật gợi cảm, xức chút nước hoa hồng, xoài người lên chiếc giường trắng tinh chờ đợi. Người tình mẹ đến đấy! Mẹ nghe thấy tiếng kẹt cửa thật nhẹ, tiếng bước chân thật êm, mùi nước hoa đàn ông lịch lãm, sự tinh tế đó chỉ có ở anh thôi! Không phải của lão chồng thô thiển. Mẹ như vỡ òa ra, như hòa tan, như bốc cháy trong niềm khát khao và hạnh phúc. Ngoài bậc cửa, đôi giày Salvatore âu yếm nép vào đôi giày thể thao nam giới trẻ trung...

Mưa bắt đầu nặng hạt dần. Mẹ không biết ngoài khe cửa có một đôi mắt đang nhìn mẹ thảng thốt. Mẹ không nhớ hôm nay là ngày gì sao?

*

Giày của con hiệu Hermes, màu trắng tinh, nhẹ và xinh như một đôi giày múa ba lê. Múa ba lê chính là ước mơ của con từ thuở bé. Ước mơ mà con chưa một lần hé môi tâm sự với bất kỳ ai. Với ai được cơ chứ? Với bố hay mẹ? Hai người mà số lần con gặp trong tháng chỉ có thể đếm trên đầu ngón tay. Hay với cô giúp việc? Người lúc nào cũng chỉ lầm lũi trong căn nhà rộng lớn như một cái máy câm biết làm việc nhà. Hay với đám bạn của con? Lũ bạn mà chưa bao giờ coi con là một người bạn thật sự. Con biết cái bọn chúng cần chỉ là những đồng tiền con ném ra không thương tiếc trong những cuộc chơi mà thôi. Bọn chúng gọi con là công chúa Bạch Tuyết. Vì con yêu màu trắng đến mê mẩn, và vì con tin vào những câu chuyện cổ tích một cách mù quáng.

Con lớn lên như một con nai ngơ ngác trước những hành lang sâu hút, căn nhà nhiều phòng như một mê cung kỳ bí. Con sợ cái mùi hoang hoải của những bức tường, mùi vẹcni hăng hắc của giường tủ bóng nhoáng, sợ cái tối om của chiếc cầu thang to lớn chình ình giữa nhà. Lúc nào con cũng tin có một hoàng tử sẽ đến, nắm tay con và hai đứa sẽ cùng chạy trốn khỏi cái mê cung đã giam cầm cả tuổi thơ của con, chạy... chạy mãi... đến một cánh đồng rực rỡ ánh sáng, đầy gió... và cả mùi lúa chín thơm ngan ngát. Con chưa từng được ngửi mùi lúa nhưng hẳn đó là một mùi hương tuyệt diệu, giống như mùi sữa của mẹ. Và mùi cái hôn của bố lên trán con khi con còn bé. Và con sẽ múa cho hoàng tử xem những vũ khúc đẹp nhất. Ước mơ đó có quá viển vông với một đứa trẻ 15 tuổi như con?

...Đêm qua bố không về. Khi đồng hồ điểm hai tiếng, con nghe tiếng bước chân đầy mệt mỏi của mẹ. Con nằm im trong phòng đếm nhịp bước chân. Ngày mai thôi... Con tự nhủ, chỉ ngày mai thức dậy thôi là một ngày mới sẽ đến. Mai là kỷ niệm 20 năm ngày cưới của bố mẹ. Rồi con sẽ lại được thấy khuôn mặt hạnh phúc của bố và mẹ vì sự bất ngờ con tạo ra. Một bữa tối ấm cúng với nến, hoa và bánh kem nữa chứ. Rồi con sẽ lại được chìm trong vòng tay ấm áp của bố mẹ mà lâu rồi con không cảm nhận được. Con mỉm cười, hạnh phúc, với con chỉ đơn giản thế thôi.

Bước chân vào bậc cửa, con thoáng hoang mang, đôi giày Salvatore của mẹ và một đôi giày nam lạ lẫm đặt cạnh nhau, ngả nghiêng như kẻ say rượu. Con không thấy đôi giày nâu của bố. Có tiếng động trong nhà, con ghé mắt qua khe cửa hẹp tò mò. Trời ơi! Con bịt chặt môi để khỏi bật lên tiếng hét. Là mẹ... và... con vụt chạy đi, sắc đỏ đôi giày của mẹ và sắc đen của đôi giày thể thao lạ đan xen vào nhau, quay cuồng trong dòng nước mắt của con. Ngoài trời đang mưa, những hạt mưa hòa lẫn vào dòng nước mắt chảy xuống môi con mặn chát. Con đi lang thang trong mưa như một con mèo bị bỏ rơi.

- Em cần anh, hoàng tử!

- Anh sẽ đến ngay.

Con run rẩy nhắn tin cho anh, người bạn mới quen qua mạng. Anh xuất hiện rất nhanh. Con ôm anh thật chặt trong màn mưa trắng xóa. Con nhìn thấy một dáng người rất quen trên chiếc Lexus đen bóng, là bố! Con muốn lao vào lòng bố nức nở, nhưng hình như trong xe không chỉ có mình bố. Một cô gái trẻ đang nũng nịu ngả đầu vào vai bố. Chiếc xe lao đi trong bóng tối. Những ký ức cô độc thời thơ bé ùa về dày vò con.

Anh lao vào con như một con hổ đói, mặc con mếu máo khóc như một đứa trẻ. Anh cáu kỉnh gắt gỏng:

- Kìa em làm sao thế! Nín ngay đi.

- Em sợ lắm!

Con vẫn tấm tức khóc. Hoàng tử của con lăm lăm nhìn con dò xét và chờ đợi. Con sợ hãi đón nhận nụ hôn áp chế của anh. Trong đầu con tự nhiên hiện lên một bộ phim mà con đã xem hồi còn bé. Chàng trai - nhân vật chính nâng niu đôi giày bé xíu của cô gái, nhẹ nhàng rót đầy rượu vào đó rồi uống hết một hơi dài. Con nhìn xuống chân. Đôi giày Hermes của con bị đôi giày bê bết bùn đất của anh nghiến lấy. Con rùng mình khi ánh đèn trong phòng nghỉ tự nhiên lóe lên rồi tắt lịm. Hoàng tử của con không dịu dàng, đáng yêu như con vẫn thấy nữa. Anh chồm lấy con hỗn xược và kinh tởm. Con chợt thấy những khoảng tối của hành lang sâu hun hút nuốt gọn lấy con. Đêm gào rú như một con quái vật dữ tợn. Con bỗng sực tỉnh, co chân đạp thật mạnh, hất tung con người đang đè lên con. Con chạy hết sức bình sinh, nhắm mắt mà chạy, bỏ lại sau lưng tiếng chửi rủa tục tằn: "Đồ điên!".

*

Con về đến nhà rồi. Gió vẫn rít từng cơn như gầm ghè tức tối với ai. Con ngập ngừng dừng ở bậc cửa, trên giá gỗ, đôi giày nâu của bố và đôi giày đỏ của mẹ nằm chỏng chơ mỗi nơi một chiếc. Con đứng tần ngần thật lâu rồi cũng tháo giày ra, con xếp thật cẩn thận ba đôi giày thật thẳng hàng, đặt thật gần nhau. Hít một hơi thật sâu, lau sạch nước mắt, con bước vào nhà: "Chúc mừng kỷ niệm ngày cưới bố mẹ!". Con nhìn thấy gương mặt sửng sốt của bố mẹ. Lần đầu tiên sau bao năm con thấy hai người nhìn nhau. Bối rối.

Trời trở gió, có lẽ đây là đợt lạnh cuối cùng của mùa đông. Những đôi giày để ngoài bậc cửa dường như nhích lại gần nhau hơn, phải chăng chúng muốn kiếm tìm chút hơi ấm còn sót lại. Những đôi giày liệu có còn lạc mất nhau?

Vũ Thị Thanh Huyền

http://www.phunuonline.com.vn/2010/Pages/nhung-doi-giay-di-lac.aspx
 (Votes #: 0)
  Comments (0) | Print
 
Register to see full news.

Related News:
  • Món quà vô giá
  • Ngoại tình
  • Giấc mơ cổ tích
  • Ngốc
  • Đàn ông đi chợ

  • Add comments
    Include security image CAPCHA.
    update code



     
    Anh Yeu 8M
    All rights reserved
    2007-2010